Văn hóa Huế | Homepage
Tửu sắc nhàn đàm

Tửu sắc nhàn đàm

0 Comments 🕔15.Sep 2013

[Văn hóa Huế]- Tự cổ chí kim, bao anh hùng hào kiệt, văn nhân lãng tử đa phần là đệ tử trung thành của Tửu đạo. Những lúc tương ngộ, thứ đầu tiên và không thể thiếu – đó là rượu, dần dà trịnh trọng nâng lên thành nghi thức “phi tửu bất thành lễ”. Và rồi vô vàn tuyệt phẩm thi nhau ra đời trong những cuộc ngả nghiêng đó.

Từ phong thái lồng lộng hào sảng của Tiêu Phong đại hiệp trong Thiên Long Bát Bộ đến sành điệu cao nhã như Tổ Thiên Thu và Đan Thanh sinh trong Tiếu ngạo giang hồ. Rồi nhấp từng giọt nồng đắng cùng Lý Tầm Hoan trong Đa tình kiếm khách vô tình kiếm, thăm thẳm nỗi mênh mang cô đơn mà chứa chan sầu muộn… Mình không ưa mấy hảo hán Lương Sơn Bạc hùng hổ bặm trợn, lỗ mãng “thịt thái miếng to, rượu đong bát lớn”, cái lối nhậu nhẹt giới tao nhân mặc khách vốn quen thói điệu đàng thanh cảnh thường chau mày khinh bạc bảo là nốc – xực không hơn không kém.

Mỗi khi đọc Lương Châu từ, chỉ vẻn vẹn bốn câu ngắn ngủi thôi mà cứ ngân nga xao xuyến mãi trong hồn, lãng đãng chơi vơi trong cái thần khí đẫm chất bi hùng đầy vấn vương ám ảnh ấy.

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi

Kẻ vãn sinh hậu bối trong cơn tửu hứng ngông nghênh gõ bàn ngâm rằng “Túy ngọa… ngay bàn quân mạc tiếu/Cổ lai… nhậu xỉn kỷ nhân hồi” (tạm dịch: “Gục ngay bàn, chớ ai cười/Xưa nay nhậu xỉn mấy người về đâu”), vu vơ ngắm vài mỹ nhân lả lướt phiêu diêu qua lại, bỗng miên man tình ý nhàn đàm tửu sắc…

***

“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng”, mà thói thường “anh hùng nan quá mỹ nhân quan”, các bậc anh hùng danh tướng xưa nay mấy ai qua nổi ải mỹ nhân, sử sách đã ghi không ít bậc đế vương như Ngô Vương Phù Sai, Trụ Vương, U Vương… chìm đắm cả giang sơn cơ đồ cũng chỉ vì ham mê nữ sắc. Theo giai thoại, ở xứ ta đời Hậu Lê, một bậc đại quan từng buông tiếng thở dài “Sắc bất ba đào dị nịch nhân” cám cảnh cho kết cuộc những kẻ đa tình bi thương ngậm ngùi ôm mối thiên cổ hận đó.

Mỹ nhân làm bao kẻ mê muội say tình, mỹ tửu cũng tựa giai nhân, khiến người ta mê man say khướt, u mê điên đảo thần hồn. Đến nỗi trong hơi men chếnh choáng, Bích Khê hốt nhiên quên bẵng chính mình, bàng hoàng tự vấn “Tóc mây chảy suối hương nồng/Em là Ngọc Nữ, Kim Đồng là ai?”. Thi nhân Vũ Hoàng Chương huyễn hoặc giữa đôi bờ Liêu Trai mộng ảo, hương kiều nữ đêm qua cùng chuốc chén còn như phảng phất đâu đây, rưng rưng thổn thức “Em ơi lửa tắt bình khô rượu/Đời vắng em rồi say với ai”.

Nét duyên – đấy là sự hài hòa, hài hòa không hẳn phải hoàn mỹ, nhờ bàn tay phối trí khéo léo tài tình của tạo hóa. Giả như có gã dở hơi, kỳ công chọn trong tranh ảnh những chi tiết nào mình mơ ước mà sưu tầm lại, kìa mắt phượng này mày ngài, đây môi hạnh kia má đào… Không chừng, sau khi tỉ tê ghép cả lại thành gương mặt nữ nhân hoàn chỉnh, háo hức si mê giương đôi mắt ngắm người trong mộng hằng ngày đêm tơ tưởng, chợt nấc lên hoảng hốt tuyệt vọng rồi… té xỉu.

Mỹ tửu được tạo nên từ sự kết hợp hài hòa của thiên nhiên với con người, từ lúc gieo cấy mưa thuận gió hòa, đến khi mùa màng bội thu tới quá trình chưng cất công phu tỉ mỉ… chỉ kém đi một phần sẽ nhận kết quả không như ý. Thong dong chiêu một ngụm, cảm được hơi nóng gắt của nắng hạ, trong mát của mưa thu, hương ngọt thơm của lúa mới và dường như có lẫn vị mồ hôi những người nông phu vất vả cần cù một nắng hai sương, mà đặc biệt nếu nhỡ quá chén thì về sau tuyệt không để lại dư hậu.

Giai nhân đương nhiên đẹp, vẻ đẹp mặn mà quyến rũ, khuynh quốc khuynh thành – cũng vậy, mỹ tửu thường là loại rượu mạnh, hương vị đậm đà nồng nàn mê hoặc. Vì đẹp, nên không hiếm nàng khá là kiêu kỳ (tiếng lóng đương thời gọi là “chảnh”), tự hào hy vọng rằng trong thiên hạ chỉ mỗi mình ta là đệ nhất mỹ nhân, ngấm ngầm không chịu hạ mình ngang hàng cùng ai – cũng thế, nếu chỉ “thủy chung” nhâm nhi một loại mỹ tửu chẳng sao, nếu dại dột “chung chạ” thêm thứ khác vào thì sau này mới hối hận, vật vã tơi bời, tỉnh lại rũ rượi như tàu chuối héo. Mới hay, ngoài mỹ nhân, mỹ tửu cũng biết “ghen” đấy chứ?

Có mỹ tửu thôi, chưa đủ…

“Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu”, hẳn nhiên rồi, mấy lúc vui vẻ hay đôi khi muộn phiền luôn cần bằng hữu san sẻ, và ngồi cùng tri kỷ đâu cần phải nhiều lời. Thêm nữa là tửu quán, tìm chốn nào thoáng đãng sạch sẽ, dù đơn sơ giản dị nhưng nhất thiết không ồn ã xô bồ. Bâng khuâng nâng chén, mơ màng ngỡ đây quán chợ chiều cuối năm, trên chiếc bàn góc xa kia Nguyễn Bính phừng phừng ngạo nghễ phóng bút viết Hành phương Nam “Nợ tình chưa trả tròn một món/Sòng đời thua đến trắng hai tay”. Rượu thiếu bạn bè quả khó lòng dốc chén, ngồi nhà đôi lần hứng chí tự thưởng vài chung khơi nguồn cảm hứng, thế mà sau vài ly mắt ríu lại chỉ thấy mỗi chiếc giường, rõ cụt hứng. Khác những kẻ hôm nào không có tí tửu miệng mồm nhạt hoét, ở nhà mà chân cẳng cứ lăn tăn ngọ nguậy, thì hầu như đó là những con “sâu rượu” chính tông, thậm chí có vị còn được ban tặng ngoại hiệu “Thần Men đại hiệp”.

Thi tiên Lý Bạch mặc lòng cuồng phóng bao nhiêu khi đem “ngũ hoa mã, thiên kim cừu” đổi lấy mỹ tửu đối ẩm cùng bạn hiền, thì cụ Nguyễn Khuyến trong gia cảnh thanh bần đã tinh tế kín nhẽ “Rượu ngon không có bạn hiền/Không mua không phải, không tiền không mua” bấy nhiêu. Để rồi sau những cuộc “dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu”, nửa đêm về sáng giật mình choàng tỉnh, hoang mang lênh đênh trong trống rỗng chán chường và bẽ bàng cô tịch – “Cái chai không rượu,tôi còn vỏ chai”

Xưa, cụ Tiên Điền từng ưu tư day dứt “Bất tri tam bách dư niên hậu…”. Hơn trăm năm sau, khi nỗi u hoài ấy còn bàng bạc chưa phai, có người thi sĩ chốn núi Tản sông Đà vội ngỏ ý băn khoăn trăn trở “Trăm năm thơ túi rượu vò/Nghìn năm thi sĩ tửu đồ là ai?”.

Chắc lẽ, dù đến nghìn năm sau, hễ cứ còn mỹ tửu, thì giới tửu đồ vẫn thế…

@Hoàng hôn trên động Sầm
Biên Hồ tửu quán, Thủy Dương thôn

NTMãn

Similar Articles

Xứ người và Huế

Xứ người và Huế 0

Một lần nữa, tôi lại có dịp đến Đà Lạt, Nha Trang. Nói vậy, vì

Từ khúc quành Thiên Mụ

Từ khúc quành Thiên Mụ 0

Thức dậy theo âm thanh tiếng ve mùa hạ, đạp xe thong dong trên cầu

Một sớm… chiều… khuya

Một sớm… chiều… khuya 0

Chúng ta đều đội bầu trời lên đầu, để mà thức giấc, để được thao

Sắc tím bằng lăng…

Sắc tím bằng lăng… 0

Mùa hè thường được báo hiệu bằng tiếng ve râm ran sau những tán cây,

Mùa gió nam nhớ con cá nục

Mùa gió nam nhớ con cá nục 0

Huế, nhiều khi ký ức chỉ là nồi cá nục cay xè bao nhiêu là

No Comments

No Comments Yet!

No one have left a comment for this post yet!

Write a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose