Văn hóa Huế | Homepage
Men mưa Huế

Men mưa Huế

0 Comments 🕔26.Jan 2014

Khi cơn mưa tung tẩy rót vào tôi cơn váng vất bò ngùng ngoằng trên những nỗi si mê rần rật lan dần từ nỗi nhớ mơ hồ, tôi đã trượt chân mà té ngã xuống một thứ trong veo đang chậm rãi chảy đến sau vô vàn những mảnh thời gian lỉnh kỉnh nhú vỡ ra từ cái khoảnh khắc cuối chiều.

Men mưa Huế

Huế bây giờ thực sự đã bắt đầu cuộc sống như muôn thuở của mình, cuộc sống mang tên Mưa. Nhưng mùa mưa Huế chẳng hề đến một cách vội vã và nhiều khi chậm rãi đến sốt ruột và bực cả mình nếu ai không biết. Và cũng chẳng như là cuộc loanh quanh tìm kiếm một niềm vô vọng nào đó. Cơn mưa tự nhiên đến như nó vẫn bao tháng năm phải đến mang theo chút quà lành lạnh. Chút hồn nhiên. Chút ồn ào bất chợt. Và nó cũng như dòng sông kia, chứ chảy thấm dần đến sâu thẳm một điều gì đó, một không gian nào đó đang cư trú sau từng thớ xanh non khoác lên cái mảnh mai của những góc phố nhỏ dăng đầy hoài niệm. Trời mưa nhưng vẫn không làm vắng đi cái âm thanh vốn đã quá đỗi quen thuộc nơi những quán cà phê cóc vỉa hè. Có chăng là vắng đi những khoảng trống chỗ ngồi ngày rực rỡ nắng, một cái vắng không tên không tuổi nhưng lại thích mang ta đi len lỏi trong thế giới của cuộc biến thiên ẩn dật. Ta dường như chẳng có gì trong cơn mưa thao thiết, bởi vì những khoảng cách đã nhòa tan đến từng ý nghĩ mà vun lên đôi ba cơn trái gió trở trời.

Đôi khi bất chợt lại nghĩ ngợi một chút gì đó giữa cuộc đời, mà cũng chẳng cần gì phải nghĩ đến những điều quá to tát, chỉ ước sao mình có thể thực hiện được những điều nho nhỏ mà mình đã nghĩ đến. Như trong cơn mưa này của Huế, chỉ cần tự làm mình mong manh một chút, sẽ thấy bầu trời như đang ở trong một vòng xoay ngũ sắc, mơn man mình bằng thứ si mê có thật, bằng thứ ngốc nghếch chân thành ươn ướt trên những đôi vai nhỏ nhắn như đang trẩy gánh đường xa với hành trang là muôn giọt nhớ. Cứ mưa đi cho Huế được xanh, cho Huế mỗi ngày thức dậy lại như một lần trong hơn, một lần trôi mất đi cái cũ kỹ hằn sâu nơi đâu đó quanh những biến động không ngừng của lẽ Người. Có phải vậy không mà mưa Huế là sự đan xen của những ham muốn được – mất u hoài, là giấc triền miên kéo về từ những nẻo đường thênh thênh tối – sáng để cứ dần len lỏi vào mỗi ánh mắt, mỗi tiếng cười, giọng nói nhè nhẹ mà lâng lâng, chậm rãi mà thổn thức. Mưa đã quét qua cuộc lãng du của những bàn tay mỏi, định với lên ngắt một thoáng bâng khuâng mà lại sợ mình cũng biến tan theo tiếng rơi thật gần nhưng lại nghe như là ở đâu đây xa lắm. Có sự hồ hởi đã kịp khăn gói tiễn đưa những tang bồng xa lắm. Và có cả lời nào chưa nói kịp thôi cũng để cơn mưa rỉ rả niềm lênh đênh bên giấc khuya của những biển đời trôi nổi.

Cho một cuộc chia tay nào đó ư? Cuộc đời con người vốn dĩ là những cuộc chia tay không hề ngừng nghỉ. Có những cuộc chia tay như những sớm mù sương dọc đường vào Thành Nội, cứ long lanh và mờ ảo. Có những cuộc chia tay ào đến ào đi như một giấc cuồng giông ngày hạ, cứ thảng thốt vội vàng mà ngập mình kinh sợ. Lại có những cuộc chia tay mà lòng trĩu nặng, như những cơn mưa ngày ngập tràn trong sắc mây đen kịt, cảm giác cứ như liên tục bị những bàn tay vô hình ấn lên lồng ngực. Và có những cuộc chia tay để lòng thêm thanh thản, để bước tiếp những nẻo đường đang chờ ta đến và xẻ chia. Cơn mưa là một ví dụ cho mảnh đất này về những ngày ta đang sống. Ghét đó nhưng cũng bịn rịn ta đến từng phút giây khi nào ta còn nhớ được.

Vậy là Huế đã sống trong cơn mưa, trong nỗi co ro bất chợt của một áng mây chiều rung nghiêng về phía núi. Chẳng còn là ta nữa trong cơn lất phất ngổn ngang gam trời lồ lộ. Có thứ men rượu nào đủ say như men mưa Huế. Có điều rượu chỉ làm ta say trong cơn vật vã bất chợt của những ám ảnh rơi tuột bất cứ khi nào còn mưa Huế thì mãi làm ta say trong suốt cuộc tìm kiếm long lanh những gì đã lỡ quên của cả một đời người.

Lê Tấn Quỳnh
(Theo Tạp chí Sông Hương)

Similar Articles

Chạp đã tan rồi

Chạp đã tan rồi 0

Có những ngày tháng đi qua đã để lại nỗi trống vắng hoang tàn cho

Nắng

Nắng 0

Những cơn mưa rồi cũng dừng hẳn trên những ngọn cỏ sớm mai. Từng vệt

Sao chẳng mãi là thu Huế ơi!

Sao chẳng mãi là thu Huế ơi! 0

1. Nếu được chọn một mùi hương cho mùa thu xứ Huế tôi sẽ chọn

Viết cho Mẹ mùa Vu Lan

Viết cho Mẹ mùa Vu Lan 0

Vu lan năm nay con không ở nhà. Ở nơi đất khách quê người, con

Bên hiên nắng

Bên hiên nắng 0

Chị nhắn tin lúc gần 5h sáng. Hai thành phố cách nhau chừng có trăm

No Comments

No Comments Yet!

No one have left a comment for this post yet!

Write a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose