Văn hóa Huế | Homepage
Những mảnh ghép năm 2013

Những mảnh ghép năm 2013

0 Comments 🕔31.Oct 2014

Trước nay chỉ coi Facebook là nơi để ném đá chém gió lúc rỗi rãi, tháng cuối năm thấy có thêm tính năng mới đem lại điều thú vị nho nhỏ – Nhìn lại năm 2013 của bạn – dòng thời gian là nơi vô tình lưu giữ những cảm xúc bất chợt nhưng chưa đủ mạnh để thôi thúc viết nên một blog entry nào đó.

Chỉ còn tuần nữa thôi là chia tay một năm với không ít kỷ niệm khó phai, nhẩn nha tìm những mảnh cảm xúc rời rạc trên status ghép thành bức tranh toàn cảnh của năm 2013.

 ***

Hai tuần trước Tết Quý Tỵ trời tuyệt đẹp, sớm có sương giăng mờ ảo, trưa nắng rực vàng ấm áp, chiều tối về thì hơi âm u và se lạnh. Đôi lần có mưa –  đúng nghĩa mưa Xuân – từng hạt li ti phất phơ mỏng mảnh như làn khói, chưa kịp đậu lên những gò má đang bừng bừng đỏ hồng men rượu tất niên đã bị hơi nóng làm tan đi mất. Mưa này không dành cho những kẻ đang hối hả hoặc vô tâm, hãy đi thật chậm, cho những hạt kim cương lấp lánh kịp viền lên hàng mi, nằng nặng, ươn ướt… Để thấm đẫm cái cảm giác “nghe trời nặng nặng, nghe ta buồn buồn”…
Buồn gì trong không khí xuân rộn rã đang về? Lạ thay vẫn gợn lên chút gì buồn buồn vu vơ, một năm sắp qua đi, rồi cứ thế…

Thứ Hai của một tuần trước Tết: hôm trước vẫn còn nắng ấm, chủ quan, cái lạnh ùa về thật nhanh, trưa trở về cứ lạnh run bần bật.
Ngày thường đi ngang cầu Kho Rèn tấp nập, bỗng dưng sáng nay đường phố thênh thang lạ, nghĩ lúc mới nhớ do học sinh sinh viên nghỉ Tết cả. Thì ra Huế không đông đúc như vẫn tưởng, vẫn còn những sớm mai dòng An Cựu lặng lờ trôi giữa hai con đường ven sông đã lắng tiếng xô bồ…

Suốt tuần, cái lạnh dịu dàng, sắc trời trong trẻo, mấy ai có thể tập trung vào công việc trong những ngày thế này? Chỉ muốn trốn việc lang thang trên từng con phố, ngắm những bức tường cánh cổng được phủ lên lớp sơn vôi còn nực nồng mùi mới, nhìn những gian hàng ngôi chợ tấp nập người hối hả mua sắm… Để cảm nhận rõ hơn dòng chảy thời gian đang tan hòa cuốn theo vạn vật, để quyến luyến cho một mùa đông sắp ra đi về miền hư vô…
Và cũng để kiếm chút vui lây cho một mùa xuân mới sắp về…

Tết Quý Tỵ, dễ phải mươi năm mới có một lần thời tiết đẹp thế này. Cảm nhận rõ một ngày nơi đây được chia thành ba mùa, mới đầu Xuân mà ban trưa nồng nàn như lúc chớm hè, còn xế chiều ngả vào độ tàn thu, ban đêm dìu dịu khỏi cần đắp thêm tấm chăn mỏng…
Ai đến uể oải tiếp, ai rủ miễn cưỡng đi, còn chỉ toàn ngủ và đọc truyện, của Nam Cao, hồi ký Đoàn Duy Thành, buồn vui chìm nổi theo những mảnh đời…
Vi nhân nan!

Những ngày nghỉ cuối cùng: Xuân đến, điểm tô hoa thơm lộc biếc lên cỏ cây hoa lá, khuất sau vẻ non tươi rạng rỡ của sự-hồi-sinh-ảo ấy, vạn vật cũ đi –  lâu hơn – già thêm – tàn dần theo một mùa Xuân nữa. Chén men đời cứ rót đầy thêm một năm lại vơi đi một phần niềm vui và ước vọng…
Mỗi khi chiếc hộp mứt vang tiếng lanh canh bản Love Story là biết hương Tết đã phai, men xuân đã nhạt, khách nhân đã thưa…
Dù cố “kiêng cữ” nhưng bất giác nghĩ đến công việc còn dở dang, tự nhiên mất hứng.
Chẳng tiếc gì những ngày vui chóng tàn, chỉ ước gì thời gian là vật hữu hình, để ta có cách nào mà níu lại, mà dát mỏng, mà chia nhỏ… để kéo dài ra thêm những ngày nghỉ quý báu đang vùn vụt qua mau.
Chỉ còn ít ngày nữa…

Đến hôm nay vẫn còn khách lưa thưa. Mặc, tranh thủ dọn dẹp thư phòng, xếp bộ bàn ghế vào góc. Bật lại chế độ báo thức định kỳ, để mỗi 6h sáng từ thứ Hai đến thứ Sáu buộc phải lăn qua trở về mà ôm gối bịt tai nghe bài Forever In Love yêu thích rồi nhăn nhó lồm cồm trở dậy, còn cẩn thận ghi nhớ thêm cho thứ Bảy làm bù.
Từ mai, tiếp tục lăn mòn chuỗi ngày thường…

Có những con đường chạy dài không lối rẽ
Có những dòng sông chảy mãi vẫn đầy…

Sau Tết bắt đầu bị cuốn nhanh dần vào vòng quay công việc, họp hành báo cáo liên tu bất tận, nhàm chán, khiến lòng người men xuân cũng nhạt dần theo…
Nhưng, sáng nay bắt gặp hương xuân sắc xuân ý xuân còn tươi nguyên long lanh trên lá biếc trên hoa vàng mấy cây hoàng mai trong mảnh vườn nhỏ trước sân nhà.

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Cội mai già trong câu thơ kia hẳn nay vẫn còn trơ đâu đó, còn vị thiền sư kia biết đã tái sinh qua bao mùa xuân tàn hoa rụng trong cõi luân hồi?

Cội mai vàng(Ảnh: Internet)

Đường Nguyễn Khuyến thưa cây do mở rộng đường nên đoạn có vỉa hè đoạn không, cây cối tập trung phần nhiều đoạn nhà thờ, lác đác dăm cây điệp vàng, đôi ba cây bàng, một cây vông đồng và một cây ban cánh hoa phớt tím phiến lá chẻ hình trái tim. Ra đến Phan Đình Phùng phía bờ sông trồng toàn một thứ muồng anh đào, tới cầu Kho Rèn qua Lý Thường Kiệt hồng kỳ (sò đo cam) nở bung từng búp lửa, tới đoạn nữa nhà ông bác sĩ có một cây hợp hoan (albizia julibrissin) lá nhỏ lăn tăn còn hoa giống như hoa trinh nữ, lãng mạn nhất trong những hôm mưa giăng lãng đãng trên dòng An Cựu, mưa khẽ khàng đậu lên cánh hoa phớt tím tựa hạt sương vương trên bờ mi thiếu nữ yêu kiều.

Cây hợp hoan
(Ảnh: Internet)

Kế đó là Tùng Thiện Vương từ môn, trước mặt có bến nước gọi là bến Phủ Tùng, có trồng một cây trúc đào hoa vàng, loài hoa tuy đẹp nhưng rất độc, đã bị cấm trồng nhưng vẫn thấy còn ở đây, nhớ mang máng hồi nào trước phủ có một cây liễu rũ lơ thơ, sau đâu không rõ (hay là nhớ nhầm bến khác?). Hôm nào trời ấm áp khô ráo sáng đi làm ngang qua thường có một mệ già tóc bạc phơ ngồi trước bậc cổng phủ, đôi tay gầy guộc tì lên chiếc gậy đôi mắt mờ đục mơ hồ nhìn ra sông dường như không biết đến dòng người qua lại, phải chăng mệ đang nhớ về một thời vinh hoa nay quá vãng, bẵng đi thời gian không thấy mệ ngồi đó nữa, rồi một hôm thấy cây phướn trắng treo trên cành tre ủ rũ cùng tiếng khánh leng keng vẳng ra, thế là thêm một chứng nhân của một thời đã âm thầm lánh mình vào miền quá vãng.

Bờ sông An Cựu(Ảnh: Internet)

Bên chân cầu Phú Cam, góc giao lộ Phan Đình Phùng – Nguyễn Trường Tộ, gần cái lô cốt, trên vỉa hè có một cây bàng, thân cao và suôn, không nhiều tầng như những cây thường thấy, cạnh đó có một cây hoa giấy, xù xì và gân guốc, chắc lẽ cũng là bậc lão niên, thân quấn quýt nương theo cây bàng leo tít lên cao, từ trước Tết tới giờ đang độ đơm hoa chíu chít, bao trùm lên cả tán bàng xòe rộng, mỗi lần cơn gió len qua thấy thấp thoáng lẫn trong đám mây hồng tươi ngời ấy lấp lóa trong nắng những chùm lá bàng nhỏ non tơ mướt mát, sắc hồng rơi phủ khắp một quãng đường, đi trên xác hoa mà ngỡ như thuở nào lúc còn chưa cấm pháo.

Ở đâu đó trên con đường bên kia sông An Cựu có còn ngôi nhà của giai nhân mà mùi hương nàng chừng còn phảng phất trên từng khuôn nhạc, bóng hình nàng mãi còn ám ảnh vào những giấc mơ giữa mùa hạ trắng của người nhạc sĩ tài hoa. Như mơ hồ thấy từ mấy mươi năm trước, một chàng trai với đôi kính cận tròn có mái tóc lòa xòa phủ vầng trán rộng thường ôm đàn guitar lặng lẽ ngồi trước ban công căn phòng nhỏ tầng hai trong khu chung cư, trầm tư ngắm màn mưa chập chờn giăng trên hai ngọn tháp chuông nhà thờ Phú Cam, lắng nghe tiếng mưa tí tách rơi trên hàng xà cừ long não lá nhỏ mà tha thiết ngóng trông tiếng gót nhỏ đi về…

Ra tới đường Nguyễn Huệ là điệp vàng là phượng đỏ rắc theo bước chân người, mấy năm nay thời tiết thất thường nên hoa mai thường nở sớm, hai cây hoàng mai trong sân Sở VH-TT-DL sắc vàng rực rỡ át hẳn màu lá xanh mướt mỡ màng, vườn bảo tàng Điềm Phùng Thị ngã tư Nguyễn Huệ – Phan Bội Châu nhiều bằng lăng tím ngát, mấy cây xoài sân Sở GT-VT chi chít hoa trắng, vào cổng cơ quan đón chào là dãy nguyệt quới quả nhỏ màu đỏ như quả ngâu, hôm nào hoa trắng nở rộ là biết những ngày mưa sắp đến, là cây bướm bạc lá đỏ mà nếu nhìn xa xa chẳng phân biệt nổi đâu lá đâu hoa. Ven tường cây ngọc lan và cây gạo sánh vai nhau, ngọc lan mỗi năm hai kỳ cuối xuân và đầu thu đơm hoa trắng muốt thơm ngát một khoảng sân, càng về khuya mùi hoa càng nồng nàn khiến cho giấc mơ cứ chập chờn liêu trai ma mị. Cây gạo còn có cái tên thật hay là mộc miên, hồng miên, cây đang tuổi thiếu niên, thân suôn cao có gai nhỏ, cái tên “hồng miên” gợi nhớ một nhân vật trong truyện Thiên Long Bát Bộ – tình  nhân của Đoàn Chính Thuần vương gia – Tần Hồng Miên phu nhân, nhan sắc xinh đẹp nhưng gặp nỗi truân chuyên nên ôm mối hận sinh tính tình lạnh lùng khắc bạc, một đóa hoa tuy đẹp mà lắm gai… Rồi chớm hè, khi ngọc lan hết tỏa hương là đến lượt hoa gạo thắp đỏ, lúc hoa gạo tàn thì phượng vĩ cũng bắt đầu le lói những nụ hoa…

Mùa Thu
Theo cảm nhận riêng Huế chỉ có ba mùa, mùa mưa lạnh kéo dài suốt mùa Đông đến mùa Xuân, tiếp đến là mùa Hạ nắng chang chang oi ả, sau đó đến khoảng thời gian mát mẻ, nhưng cũng chính là mùa bão. Năm nay có nhiều cơn bão mạnh, đặc biệt siêu bão Hải Yến, vừa tàn phá Philippines xong liền hung hăng thẳng tắp tiến vào miền Trung, hồi hộp theo dõi từng giờ nhưng may sao nó chỉ lượn men theo vùng duyên hải rồi đi tuốt ra hướng bắc, vào tới đất liền thì đã giảm cấp đi nhiều, âu cũng là nhờ phúc đức tổ tiên…

Tháng Mười Hai
Hai tuần đầu tháng, tiết trời trong trẻo mát lạnh, sáng cứ dùng dằng nên mang thêm chiếc áo khoác mỏng không, để lúc ra đường cứ tặc lưỡi xuýt xoa hối tiếc… Những hôm có việc ra khỏi cơ quan, đi dọc theo con đường Lê Lợi, con đường đẹp nhất Huế, đôi bờ Hương Giang lung linh hàng cây mơ hồ ảo thực, sông Như Ý thưa thớt vài bóng đò buông cánh lưới xanh xao…

Từ giữa tháng 12 đến gần Noel liên tiếp hai đợt rét đậm kéo dài, đã lạnh lại kèm theo mưa dầm là “đặc sản” của miền đất này khiến cho cái lạnh càng thêm da diết, trời này cực chẳng đã người ta mới phải trùm áo mưa ra khỏi nhà, nhưng cũng đỡ một điều khi quá lạnh thì không còn mưa nữa, ra đường những dáng người tảo tần lao động sớm hôm co ro trong nhiều lớp áo dày, nhưng cũng là dịp để các thiếu nữ thi nhau khoe áo xống, những nàng búp bê rạng rỡ muôn màu từ chiếc áo chiếc mũ đến tấm khăn quàng núng nính xúng xính với đôi má đỏ hây hây xinh xắn lạ.

Sau đợt mưa rét là khoảng thời gian tạnh ráo, khá hiếm hoi cho một Noel không có mưa phùn gió bấc, buổi sớm đẫm mù sa, nghĩ rằng trưa nắng sẽ hửng lên, nhưng dần sương càng xuống đậm, xế chiều cả thành phố bảng lảng trong sương mờ tuyệt đẹp, đắm chìm trong cái giá buốt ngọt ngào ta đang về ngang bến Phủ hay vô tình lạc chân dạo bến Phong Kiều?

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên

Các mùa cứ lần lượt trôi qua, riêng mùa Thu vẫn ở lại suốt bốn mùa trên những lùm cúc nháp (sài đất) lấp láy sắc hoa vàng bâng khuâng mọc đầy các gốc cây ven đường, phủ xanh biếc bờ kè sông An Cựu, màu hoa thắp lên chút ấm áp sưởi ấm suốt mùa đông rét mướt.

Đã đi qua thời say đắm, mong chờ
Vẫn còn đó một màu hoa gay gắt
Cái màu hoa cô độc
Nở âm thầm trong giá buốt heo may

Cúc nháp (sài đất)
(Ảnh: Internet)

Chiều 31 tháng Mười Hai
Bồi hồi gỡ xuống một hoàng hôn cuối cùng năm cũ để tiếp tục ưu tư giở ra ba trăm sáu mươi lăm lần buổi sớm tinh khôi…
Chào 2014!

Theo blog Nguyễn

Similar Articles

Hoài niệm ngõ

Hoài niệm ngõ 0

Như một vùng di trú nhỏ xinh, ấm cúng và cũ kỹ, nhiều lúc tưởng

Thông reo hồn chí sĩ

Thông reo hồn chí sĩ 0

Cổng An lăng, bên trong là nơi chôn cất và thờ cúng vua Dục Đức,

Giọng Huế

Giọng Huế 0

Lâu lâu người bạn thân ở Sài Gòn lại điện về trò chuyện. Nói trên

0

Thăm hến, trong những gánh hàng đi trong sương mù Đập Đá. Chao! Có lẽ

Đoàn tụ với mưa Huế

Đoàn tụ với mưa Huế 0

Bên trái, bên phải tôi rỗng đến mấy hàng ghế. Phía sau hình như cũng

No Comments

No Comments Yet!

No one have left a comment for this post yet!

Write a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose