Văn hóa Huế | Homepage

Thơ Từ Nguyễn

0 Comments 🕔28.Nov 2014

Tản mạn Huế cuối thu

 

Sau những ngày mưa
Nắng lại trải chan hoà trên thềm cỏ lá
Cái ông trời nghĩ cũng thật lạ
Quay quắt giữa mùa như dâu với mụ gia!

Hàng cau cuối vườn hôm trước ngọn xơ rơ
Gió tước li ti từng sợi nhỏ
Bây chừ tươi cười với gió
Từng mành lá nhẹ đu đưa…

Cây bàng vuốt mặt hôm mưa
Trôi lớp bụi mờ những ngày nắng hạ
Những chồi non xanh đâm ra hối hả
Khấp khởi mừng vì sắp được khoác chiếc áo đỏ mùa đông…

Những bông cúc dại vàng rực bên vệ đường
Ngửa mặt lên háo hức
Nuốt từng ngụm nắng vàng non
Rạo rực
Sợ mưa lại về đời hoa sẽ héo hon!

Con chim vành khuyên lấp láy đôi mắt tròn
Nghiêng nghiêng mái đầu bé nhỏ
Hớp chút nắng mai lấp ló
Trên cành vú sữa già…

Tiếng một đoàn tàu vọng lại từ xa
Trong mấy trăm người đang ngang qua…
Ai quen, ai lạ?
Qua cửa sổ toa tàu…
Tất cả yên bình quá!
Một mùa thu êm dịu Huế đây mà…

 

 

Nhớ Huyền Trân

 

Đêm cuối cùng đất Việt
Huyền Trân mơ, nghĩ gì?
Giã từ thân công chúa
Xuôi Chiêm Thành làm mẫu nghi

Biển Tư Dung đêm ấy
Sóng ơi, có bạc đầu?
Bên mạn thuyền tê tái
Ai hay Việt nữ sầu

Nước mắt ngày đưa tiễn
Theo suối chảy về đâu?
Nước non, tình ngàn dặm
Hải Vân hoài ngóng theo…

Huế lặng thầm vì thế
Xót người nặng tình sâu
Dù ngoài ngàn năm nữa
Dễ quên người được đâu!

 

 

Con gái Huế

 

Con gái Huế…buồn buồn nói giọng Huế
Không khéo mà họ chạy thấu bên tê!
Rứa, răng, ni… nói chi mà đến lạ
Họ nghe, tròn mắt, chộ chưa tề!

Con gái Huế không khó mà không dễ
Hơn người ta chút dịu dàng thôi
Tiếng “Dạ thưa” cha mẹ đã dạy rồi
Cái khuôn phép vẫn cứ cần khuôn phép

Con gái Huế không thích ai khen đẹp
Khen: “dễ thương chi lạ” vẫn thích hơn!
Những lúc buồn hay thỉnh thoảng dỗi hờn
Nón sẵn đó, nghiêng không thèm ngó mặt

Con gái Huế đã yêu là son sắt
Không ba lơn, không nồng quá lửa hương
Chỉ chút chi dịu nhẹ, thương thương
Mà chung thủy trọn đời suốt kiếp…

Con gái Huế đã yêu là không tiếc
Cả tâm hồn hướng về hết bên anh
Nhưng thẹn thùng nên miệng cứ chối quanh
Lòng tự biết yêu người, yêu tê tái!

Con gái Huế, hương Cố Đô gửi lại
Một chút duyên, một chút nhớ mong manh
Giữa đất trời thêm một nét trong lành
Cho man mác hồn Sông Hương núi Ngự…

 

 

 

Nhà thơ Từ Nguyễn tên thật là Nguyễn Nguyệt Thu, sinh ngày 11-3 ở Huế, hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế. 
Tác phẩm: 
- Như một nỗi đời riêng (Thơ) NXB Thuận Hoá, 2009. 


- Nhặt lá mùa xưa (Thơ) NXB Thuận Hoá, 2011. 


- Thơ in chung trong “1000 nhà thơ Huế đương thời” (tập 1), “Trăng nước Hương Giang” (tập 2), “Thơ tình xứ Huế” (NXB Trẻ & Tủ sách Sơn Ca, 2010). 
- Thơ đăng trên tạp chí Sông Hương, báo Thừa Thiên Huế, Văn hoá Huế… 

** Cám ơn Nhà thơ đã cộng tác và gửi bài cho  Văn hóa Huế.

Similar Articles

Huế – Vẻ đẹp cổ kính chẳng nơi nào có được

Huế – Vẻ đẹp cổ kính chẳng nơi nào có được 0

Giữa cuộc sống hối hả, tấp nập, có lẽ Huế là thành phố duy nhất

Độc đáo tranh dân gian làng Sình xứ Huế

Độc đáo tranh dân gian làng Sình xứ Huế 0

Trải qua hàng trăm năm, tranh làng Sình vẫn chứng tỏ được sức sống bền

Đi tìm cái chưa biết 0

Có khi sản phẩm du lịch không cần phải to tát mà là những gì

Hòa quyện giữa du lịch văn hóa tâm linh và các loại hình du lịch khác ở Huế 0

Được biết đến như là kinh đô của Phật giáo, đồng thời là nơi còn

Phản biện về thành ngữ “Lang bạt kỳ hồ”

Phản biện về thành ngữ “Lang bạt kỳ hồ” 0

Trên trang Bách khoa tri thức (http://www.bachkhoatrithuc.vn/encyclopedia/4324-4324-633778052571875000/Hoi-dap-Dong-Tay/Tai-sao-lai-dung-may-tieng-lang-bat-ky-ho-de-chi-viec-ray-day-mai-do.htm), học giả An Chi viết: “Lang bạt kỳ hồ”

No Comments

No Comments Yet!

No one have left a comment for this post yet!

Write a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose