Văn hóa Huế | Homepage

Chiếc mo cau

0 Comments 🕔18.Jan 2015

Chiếc mo cau luôn gắn liền với hình ảnh quê hương mộc mạc và bình dị nơi làng quê. Về vùng nông thôn thì ở đâu cũng thấy những cây cau đứng thẳng xòe những tàu lá nghiêng nghiêng lao xao trong gió.

Bọn con nít ở quê rất thích chơi trò “kéo mo cau”. Năm bảy đứa rủ nhau ra vườn tìm nhặt những chiếc mo cau vừa mới rụng, tước bỏ hết lá của nó. Vậy là đã có những chiếc mo cau cùng nhau chơi đùa. Đứa ngồi trên mo cau, hai tay cầm chắc vào cọng mo vì sợ té. Đứa thì hì hục mà kéo, có bữa cũng mệt lả mồ hôi vì trời nắng. Vậy mà vẫn thích chơi. Khi đứa này mệt thì đổi cho đứa ngồi kéo lại. Những chiếc mo cau mới rụng nó vừa dày vừa rộng, nên được ngồi trên đó cho người khác kéo thì thật là sung sướng.


(Ảnh: Internet)

Ngày tháng tuổi thơ của tôi cũng gắn liền với những chiếc mo cau như thế. Vườn cau sau nhà của mẹ cây nào cây nấy đều trổ những buồng thật to. Nên những chiếc mo cau rụng lúc ấy cũng lớn làm đám con nít chúng tôi cứ sáng sớm là tranh thủ ra vườn mà chọn cho mình chiếc mo cau ưng ý nhất.

Khi vườn cau trổ bông, những bông cau nhỏ nhắn dễ thương cứ thi nhau rơi rụng xuống mặt đất, hương cau thoang thoảng theo làn gió cũng là một mùi vị đặc trưng làm cho tôi khi đi xa là thấy nhớ hương vị của quê nhà.

Chiếc mo cau không chỉ để bọn con nít chúng tôi chơi trò, mà nó còn được bà và mẹ làm nhiều chiếc quạt để quạt khi trời nóng nực.

Nhớ những khi nằm bên cạnh mẹ, chiếc quạt mo cau chính là phương tiện duy nhứt để làm dịu mát cơn oi bức vì trời nắng nóng. Chẳng những vậy, mà chiếc quạt mo còn tỏa ra cái mùi thơm dân dã bình dị của nó thật là dễ chịu.

Ngày nay khi cuộc sống đang dần phát triển thì những thứ cũ kỹ lạc hậu người ta dần bỏ đi. Thay vào đó là những phương tiện điện máy cho đỡ mất công.

Ngày tôi lớn, trong nhà tôi lúc nào cũng có chiếc quạt gió chạy bằng điện. Và từ đó hình bóng của những chiếc quạt mo cau cũng không còn hiện hữu nữa. Nhưng tôi vẫn thấy nhớ nó như nhớ về ngăn kí ức của mình.

Ngày tháng cứ trôi nhanh. Tuổi thơ cũng trôi vào nỗi nhớ. Nhưng sao lòng vẫn nghe thương về một thời tìm nhặt chiếc mo cau cùng trò chơi con nít. Và nhớ cả chiếc quạt mo mẹ quạt làm dịu mát cả tình quê.

Thương lắm phía vườn cau quê cũ. Và thương lắm tuổi thơ mình những tháng ngày cùng đám bạn chung vui.

Hoài Minh
(Theo CAND)

Similar Articles

Địa đàng còn in dấu chân

Địa đàng còn in dấu chân 0

Trịnh Công Sơn sinh ngày 28.2.1939 tại thành phố Buôn Ma Thuột. Hai năm về

Hình bóng quê nhà

Hình bóng quê nhà 0

Hồi nhỏ tôi hay hỏi ba làng mình chỗ mô là đầu là cuối? Ba

Mưa đầu mùa nhớ tô canh cải cá rô đồng

Mưa đầu mùa nhớ tô canh cải cá rô đồng 0

Những cánh đồng đang vào cuối vụ gặt, thêm tuần nữa là “Mãn mùa toóc

Ngày xưa, coi hát…

Ngày xưa, coi hát… 0

Bữa trước chạy trên đường từ quê vô Huế, thấy một gánh hát lô tô

Nữ hiệu trưởng cuối cùng của trường Đồng Khánh

Nữ hiệu trưởng cuối cùng của trường Đồng Khánh 0

Đồng Khánh - Ngôi trường hồng Cách đây 50 năm (1967). “Nàng trang điểm thật

No Comments

No Comments Yet!

No one have left a comment for this post yet!

Write a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose