Văn hóa Huế | Homepage

Ký ức cỏ lau

0 Comments 🕔08.Jan 2015
Cuối năm rét mướt, khi hoa lá thu mình lại trong lớp vỏ cây ấm áp, thì dọc theo những triền đồi, cỏ lau lại chọn cái thời điểm khắc nghiệt này để bập bùng bung nở giữa nền trời mênh mang màu tro lạnh. Trên những ngọn đồi thoai thoải quanh làng, đâu đâu cũng có thể bắt gặp bóng dáng những bụi cỏ lau vươn lên bền bỉ. Cỏ lau chọn cho mình cách sống lặng lẽ, thâm trầm, không phô trương, kiểu cách. Qua những mùa sương nắng dày vò, loài cây giản dị này cứ thế mà bám víu, đùm bọc lấy nhau để mãnh liệt sống và vượt qua tất cả. Có lẽ vì thế mà ngoại tôi vẫn thường bảo, cỏ lau là một trong những loài cây biểu tượng cho sức mạnh đoàn kết.
20140728151324-lau[1]
Ảnh: Internet

Giống như một người ham thử thách, cỏ lau chọn mùa đông để đồng loạt nở trắng, dâng tặng cho đời những mùa hoa ấn tượng. Hoa lau dệt thành tấm chăn bông mềm ấm trải khắp sườn đồi ôm ấp xóm thôn. Và rồi khi gió đến, như thể tìm được người bạn thân sau bao tháng ngày ly biệt, cỏ lau háo hức buông mình theo gió viễn du đến những miền đất khát khao, những chân trời mộng ước. Nơi ấy, những mùa đông năm sau, cỏ lau sẽ vươn lên phấp phới.

Nhớ thuở bé đi chăn trâu, đám trẻ nghịch ngợm chúng tôi vẫn thường nhặt những cành củi khô dựng lều rồi hái cỏ lau lợp lên làm mái. Trong những túp lều cỏ đơn sơ, chúng tôi ngồi co cụm lại, vừa đem nướng những củ sắn bới trộm dưới chân đồi, vừa hăng say kể chuyện trường lớp. Mùi sắn nướng quyện hòa với mùi khói đốt bồng bềnh lan khắp đồi như tô thêm sắc trắng cho những khóm lau vừa mới bung nở.

Lại nhớ những chiều rét đậm, mẹ mang liềm lên vạt đồi sau nhà cắt bông cỏ lau về phơi khô làm gối. Những đêm đông vùng vằng gió bấc, được nằm trên chiếc gối bông lau mẹ làm, tôi luôn có một cảm giác thân quen và yên bình đến lạ. Phải chăng bởi vì ẩn chứa trong chiếc gối bông lau mềm thơm giản dị ấy là mùi sương nắng, mùi đồi đất quê hương, mùi yêu thương từ bàn tay mẹ?

Tôi dần lớn lên và có nhiều đổi khác. Cỏ lau vẫn thế, qua mấy mùa đông buốt giá, vẫn điềm nhiên đón nhận tất cả những gì khắc nghiệt nhất để vươn lên giữ mãi nét hồn quê thuần hậu, thanh bình. Cỏ lau thủy chung với núi đồi lô nhô đá sỏi như những người dân quê tôi, dẫu sống trong thiên tai bão lũ triền miên, vẫn quyết tâm bám lấy mảnh đất thiêng liêng mà ông cha đã bao đời gây dựng.

Có những đêm, trong giấc ngủ chập chờn tạm bợ, tôi vẫn thường mơ về một ngọn đồi phủ trắng bông lau, mơ về những giấc mơ cổ tích còn dở dang thuở bé. Chợt muốn thêm một lần nữa được trở về thời thơ dại, sống hồn nhiên và vô tư những cỏ lau đồi núi quê nghèo…

Ký ức về những mùa cỏ lau tuổi thơ trong tâm khảm tôi sẽ luôn luôn bung xòe, thao thức, bâng khuâng…

Phan Đức Lộc
(Theo Thừa Thiên Huế)

Similar Articles

Nhung nhớ cá dìa

Nhung nhớ cá dìa 0

Nhớ có lần một vị cao niên xa Huế vài mươi năm rủ rê: “Về

Thoáng Huế giữa cao nguyên

Thoáng Huế giữa cao nguyên 0

Chuyến bay mang số hiệu BL233 của hãng hàng không Jestar Pacific đáp xuống sân

Chuyện nhặt ở chợ – đời

Chuyện nhặt ở chợ – đời 0

1 - Mình quen ông anh làm ở Đài Phát thanh & Truyền hình tỉnh

Trúc không che ngang mà che nghiêng…

Trúc không che ngang mà che nghiêng… 0

“Khuôn mặt em đâu phải chữ điền, Trúc không che ngang mà che nghiêng” Ai dám

Mùa thu tuổi thơ tôi

Mùa thu tuổi thơ tôi 0

1. Bắt đầu từ những cơn mưa. Không phải những cơn mưa ầm ào sấm

No Comments

No Comments Yet!

No one have left a comment for this post yet!

Write a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose