Văn hóa Huế | Homepage

Chớm thu

🕔21.Aug 2016
Buổi tối ngồi quán nhỏ bên dòng Bạch Yến cùng mấy anh bạn người Huế ở Sài Gòn. Bất chợt một cơn mưa nhỏ đổ nhẹ kéo theo từng bầy lá nhỏ qua sông . “Rứa là Huế sắp Thu rồi!”, anh bạn chừng như reo lên khi nhìn sông Bạch Yến giăng mắc màn mưa lấp lánh từ ánh đèn chiếc cầu bắc qua sông và cả những chiếc lá của rặng cây hai bên đường theo gió chao nhẹ trên mặt sông…
Ngồi bên sông mà nghe mưa nên bao nhiêu ký ức ùa về. Tất nhiên là áng văn mùa thu bất hủ của nhà văn Thanh Tịnh: “ Hằng năm cứ vào cuối thula ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc bay đi…”’  rồi bài tập đọc “ Buổi học cuối cùng” đầy xao xuyến lòng học trò mà chỉ một người trong nhóm còn nhớ và cả con chim chiền chiện khúc hát dạt dào đã biến mất cùng với tuổi thơ mỗi người trên cánh đồng quê nhưng tiếng hót thì mãi làm xanh da trời…

Mình là người thích ngắm mưa, nhất là những cơn mưa mát mẻ đầu mùa thu. Ngắm mưa qua cửa sổ, ngắm mưa qua mái hiên, ngắm mưa từ tầng cao và thích nhất là ngắm mưa nơi bến sông. Chớm thu dòng sông xanh trong chỉ gợn nhẹ chút sóng. Những con đò trễ nãi đậu bên bến chừng như đợi chờ ai đó mà cũng như chẳng đợi chờ ai cả. Rồi mưa xuống với muôn trùng giọt rơi xuống mặt sông. Mưa rơi vào lòng đò đang đỗ bến, mưa theo những chuyến đò rời bến ra dòng. Những giọt mưa theo cả khách sang sông vội vội vàng vàng…

Chợt nhớ những lần theo chuyến đò ngang bến Vĩnh Tu  qua phá Tam Giang để trở lại trường cho một năm học mới. Mưa đầu mùa chợt ập đến khi con đò ra giữa dòng nước. Những chiếc nón, những chiếc áo mưa được che lên đầu người nhưng mưa to quá lại giữa mênh mông con nước làm khách trên đò ướt nhèm. Lên đến bến đò thì trời hửng nắng. Những vòng xe quay tròn qua những cánh đồng  vàng mơ quê lúa Quảng Điền. Khi nắng gió hong khô vạt áo người qua đường cũng là lúc một mình tôi với mùa thu, với những con đường đất loang loáng nước,với những vạt cỏ xanh ướt mềm, những con kênh xanh nhỏ rì rào hai bên đường và cả tiếng vịt kêu bầy vọng lại từ cánh đồng xa…Ừ cũng chỉ là một con đường nhưng mỗi lần đi qua lại một mang một cảm giác khác có lẽ do cảnh sác hai bên đường thay đổi theo mùa…

Chợt nhớ những cơn mưa thu năm cũ. Lớp đang học tiết toán nhưng mình lại nhìn xa xăm ra cửa sổ nơi có những giọt mưa đang ríu ran trên những tàu lá chuối bên vườn nhà ai.Thanh âm và cả những cảnh vật mà trong cơn mưa đầu mùa thực tình là quá quyến rũ.  Thầy giáo dạy toán nhắc nhở rằng có người đang học toán mà nghĩ về văn làm tôi sực tỉnh. Những công thức hiện ra kéo tôi về với lớp học. Sau này nghĩ lại nếu thầy nghiêm khắc hơn thì chắc mình đã bị mời ra khỏi lớp…

Lại nhớ câu thơ tuyệt bút của Xuân Diệu trong bài thơ “ Đây mùa thu tới” lần đầu tiên được đưa vào sách giáo khoa năm tôi bước vào lớp cuối cấp trung học phổ thông: “Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang, Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng; Đây mùa thu tới- mùa thu tới -Với áo mơ phai dệt lá vàng.”. Bài thơ vừa lạ, vừa hay khiến không ít cô cậu học trò ngẩn ngơ…

Anh bạn kể rằng phải xa Huế từ nhỏ, nếu mà ở lại sống cùng Huế chắc anh đã là một nhà thơ không chừng. Mình cũng tin như thế khi ngồi chuyện trò cùng anh, nghe anh kể về tuổi thơ khốn khó nhưng đầy mộng mơ ở một làng quê ngoại ô Huế và cả cái âm điệu anh reo lên ngập tràn cảm xúc: “Huế đã sắp Thu rồi!”

Phi Tân
(Theo Thừa Thiên Huế)

 

Similar Articles

Những thời gian xanh trôi

Những thời gian xanh trôi

Hồ như tuổi thơ đã lùi xa nghìn dặm so với quãng ngắn thời gian

Quê xưa tháng chạp xuân về

Quê xưa tháng chạp xuân về

Sáng tháng Chạp rộn tiếng người í ới gọi nhau ra đồng sớm để cấy

Đường đến lớp

Đường đến lớp

Ở Huế, có những buổi sáng cứ thích nằm nghe tiếng con nít rủ nhau

Bên cành mai xuân

Bên cành mai xuân

Ngẫm thấy cũng hay hay, trong bốn mùa quanh năm dài tháng rộng, cây mai

Trước mỗi mùa xuân

Trước mỗi mùa xuân

Tháng ngày như thoi đưa, mình đi đi về về mà không hay những bức

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose