Văn hóa Huế | Homepage

Nhớ cơm mẹ nấu

🕔22.Jul 2018

Người đàn ông ấy đã là CEO của một công ty công nghệ ở Hà Nội. Cách Huế gần ngàn cây số, ấy mà thoắt cái, đã thấy anh ở quê. Thắc mắc chuyện về quê xoành xoạch, anh thật lòng: “Về ăn cơm mẹ nấu”…

Rồi anh “quảng bá” mâm cơm của mẹ lên Facebook. Mâm cơm đơn sơ có đĩa cá đồng, bát canh bí…và đĩa mít chín hái từ vườn. Anh viết: “Có một bà già và một ông già đợi cơm mình ở nhà”.

Mâm cơm của anh làm tôi nhớ đến mâm cơm của mẹ ngày nhỏ. May lắm thì  có đĩa cá kho. Mùa hè thì có món rau muống luộc. Mùa đông thì có thêm đĩa xơ mít muối chua kho mặn.

Bây giờ, vẫn còn nhớ rõ hương vị món rau muống luộc những ngày hè. Khoảnh ruộng trước nhà là nơi ba đánh luống để mẹ trồng rau. Lạ là loài rau muống thật giỏi chống chọi với nắng. Chì vài ngày cắt đã thấy rau ra lứa mới, xanh non. Mớ rau vườn luộc ra xanh ngắt, giòn rau ráu, chấm với chén nước ruốc kho tỏi. Tô nước luộc rau thì nêm thêm tý muối, tý bột ngọt, khi nguội thì vắt thêm tý chanh, nước trong văn vắt. Có thêm đĩa cà pháo muối trường. Những quả cà to bằng đầu ngón tay cái, tròn căng, trắng nõn. Cắn qủa cà cái rúm nơi miệng, và thêm miếng cơm chan nước luộc rau… Đó là món ăn ngon nhất của cả nhà vào ngày hè.

Bây giờ, vẫn nhớ những buổi chờ cơm hồi nhỏ. Khi thì chị Hai đi bứt tranh chở nhiều chuyến về muộn. Khi thì anh Ba mãi lên núi bẫy chim chưa về. Lúc thì  ba có công chuyện về trễ… Mâm cơm dọn sẵn, đậy cái lồng bàn tre. Để đỡ đói, bọn trẻ chúng tôi  cứ loanh quanh bên mâm, hít hà mùi ruốc kho tỏi. Mẹ biết ý, nhắc: “Con chịu khó đợi. Đủ cả nhà ăn mới vui”. Và đúng là vui thật khi mâm cơm có cả thảy chín người cả tấm lẫn bé. Rồi chuyện đồng áng, chuyện học hành, chuyện nhà cửa đều bên mâm cơm.

Đã thành quen, mỗi khi có việc phải cắt cơm nhà, mẹ vẫn để một ít cơm cho ba. Cởi bộ cánh xã giao gò bó, ba cứ thế quần cộc, cởi trần, húp nước rau muống luộc soàm soạp, nhai cà pháo đôm đốp, ngon đến toát mồ hôi.  Rồi ba thật lòng: Ăn chi cũng không bằng cơm nhà.

Có lẽ, trong cuộc sống hiện đại ngày nay, chờ cơm không còn là thói quen nữa. Và chuyện anh bạn từ Hà Nội về quê xoành xoạch để ăn với bố, mẹ già một bữa cơm nhà như ngày nhỏ, cũng là chuyện hi hữu…

Minh Quân
(Theo Báo Thừa Thiên Huế)

Similar Articles

20 năm “đại hồng thủy” 1999 – Những bài học sâu sắc về phòng chống thiên tai

20 năm “đại hồng thủy” 1999 – Những bài học sâu sắc về phòng chống thiên tai

Trận lũ lụt đã làm cho 373 người chết và mất tích; 94 người bị

20 năm lụt 1999: Chuyện cũ không quên, bài học mãi còn

20 năm lụt 1999: Chuyện cũ không quên, bài học mãi còn

Gắn với trận lũ lụt 1999 là những con số thiệt hại biết nói, là

Chậm của Huế…

Chậm của Huế…

Yên tĩnh. Chậm rãi. Không vồn vã, chẳng bon chen. Một vài thuộc tính làm

Du lịch “nước Huế”

Du lịch “nước Huế”

“Phong cảnh, di tích, ẩm thực - đó là những thứ đặc sản nổi tiếng

Câu chuyện phía sau một tấm ảnh

Câu chuyện phía sau một tấm ảnh

Chiều 1-11-1999, một nhóm sinh viên mỹ thuật đạp xe sang chỗ tôi mời dự

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose