Văn hóa Huế | Homepage

Nếu cuộc đời bắt ta đi một mình…

🕔10.Aug 2019
Dĩ nhiên đến một độ tuổi nào đó, việc đảm bảo một ngày ăn đủ 3 bữa cùng những nhu cầu thiết yếu của bản thân không còn là việc khiến bạn nhọc lòng. Còn một chỗ náu thân? Có người may mắn có ngôi nhà của mình, có người vẫn là nhà thuê hay phòng trọ thì cũng chẳng phải là việc quá lớn lao.

Ảnh: TL

Sài Gòn, Hà Nội hay những thành phố lớn khác ở Việt Nam, nếu với người nhập cư, thời gian ở trên chiếc giường của mình thật ra là rất ít. Chỉ cần một chốn nhỏ yên tĩnh, sạch sẽ, gọn gàng chắc cũng là đủ cho một giấc ngủ ngon.Thế nhưng, với rất nhiều người, không hạnh phúc thường không phải là vì thu nhập thấp, chỗ ở thuê hay sức khoẻ không được tốt… mà đơn giản là không có người ở bên cạnh. Một người đồng hành cùng mình với những buồn vui và thử thách cuộc đời.

Có người vì hoàn cảnh gia đình dở dang, có người vì nhan sắc hạn chế, có người vì tự ti năng lực, có người không qua nổi một vết thương lòng, có người sợ bắt tim mình lại phải chờ phải mong…

Hạnh phúc trong suy nghĩ số đông không nằm ở khía cạnh một mình. Một mình sống. Một mình đi. Một mình tận hưởng. Một mình đau. Một mình vượt qua. Một mình tự xây trong tim một mái nhà…

Nhưng nếu giả sử, cuộc đời ngay lúc này bắt chúng ta phải đi một mình?

Khi chúng ta không còn chọn lựa nào khác trong hiện tại…

Than khóc hay vật vã hoặc mệt mỏi vì cảm giác ấy chỉ là những thứ cảm xúc trì kéo con người xuống với đáy bùn.

Sao không để chúng ta, vì chính chúng ta, mà giành lấy rất nhiều niềm vui cho bản thân?

Không vì mình mà khoẻ mạnh hơn bằng cách dùng thời gian rỗi vào việc tập luyện thể thao và ăn uống healthy. Không vì mình mà giỏi hơn mỗi ngày bằng việc đọc sách, xem phim, nghe nhạc, xem kịch hay đơn giản là vượt qua những thử thách công việc. Không vì mình mà thay đổi nhận thức về sự lạc quan, gặp gỡ những con người giỏi hơn thay vì tụ tập với những con người bi quan và luôn mỉa mai cuộc sống. Không vì mình mà đi nhiều hơn để mở rộng tầm nhìn. Không vì mình mà để nụ cười mình tươi hơn, tay mình xoè rộng hơn, lòng mình bao dung hơn…

Tất cả những gì chúng ta cần, khi phải đi một mình, chỉ duy nhất một thứ – khí chất con người!

Một con người khoẻ mạnh, lạc quan, luôn biết cách tạo ra một phiên bản tốt hơn chính mình của ngày hôm qua… là một thứ thần thái hiển hiện ra trên gương mặt mà không ai, không gì trong cuộc đời này có thể che phủ được.

Ngay cả trong trường hợp nếu chúng ta phải đi một mình trong suốt quãng đời còn lại. Chúng ta cũng không được phép để phí hoài thời gian chúng ta được làm người.

Chỉ cần chúng ta tự tin vào chúng ta, tự khắc thế giới này là một mái nhà.

Vì suy cho cùng, đi bên cạnh một con người có khí chất chắc chắn sẽ tốt hơn gấp ngàn lần những con người chỉ được phủ kín bởi trang sức!

Nguyễn Phong Việt
(Theo Người đô thị)

Similar Articles

Neo mình vào bến sông quê

Neo mình vào bến sông quê

“Mấy ngày nay cúp nước, thiệt là quá khổ sở!”, bạn điện thoại về từ

Mùa thu xứ Huế

Mùa thu xứ Huế

Đã vào tiết lập thu nhưng xứ Huế nắng vẫn còn oi ả. Chiều qua,

Hoa mướp dưới chân cầu

Hoa mướp dưới chân cầu

Sau này khi trở lại, khi người đã khuất vắng nẻo trời, tôi vẫn nhớ

Mùa cá nhảy

Mùa cá nhảy

Tháng bảy. Bầu trời ngả dần sang xám, báo hiệu những cơn mưa chực chờ.

Ngày chuyển mùa

Ngày chuyển mùa

Huế đã bước vào thời điểm giao mùa. Sáng thức dậy, không còn vệt nắng

DSC_4190

Tìm kiếm

Danh mục

Có thể bạn quan tâmclose